Trong thời gian vô tận
Ta từ hư vô lại
Hãy nghĩ mình là sóng
Hãy là thanh âm nhỏ
Đời người khoảnh khắc thôi
Giữa không gian vô tận
Biết cội nguồn nơi đâu
Sẽ trở lại hư vô
Đời người khi xuôi tay
Biết về đâu người hỡi
Sẽ tan trong đại dương
Hãy nghĩ mình hạt sương
Thành hơi trong nắng sớm
Rơi cuối bờ hư không
Hãy là cơn gió thoảng
Tan giữa đời mênh mông
Phạm Ý thị Như
Back